Wednesday, June 5, 2013

Nói nhiều là cái bệnh ....

Cái tính nói nhiều đôi khi gây hại, phụ nữ bẩm sinh đã nói nhiều thì lại chả sao, vui cửa vui nhà, nhưng đàn ông mà nói nhiều thì lại có cái hại riêng của nó...
Đàn ông tránh nói nhiều, quá nhiều hoặc vô cùng nhiều ... hãy dừng lại và lắng nghe ...

Những người nói nhiều là những người thích nói chứ không thích lắng nghe, họ lúc nào cũng muốn thể hiện cái suy nghĩ của mình mà đôi khi quên đi cái chủ đề chính trong câu chuyện, rồi vì phép lịch sự nên đôi khi họ nhìn nhường nhau câu nói, thấy nói nhiều thị kệ cho nói xả phanh xong rồi bàn tiếp, nhưng càng để thế càng nói, càng nói, chả ai thèm xen ngang, cuộc chuyện coi như thất bại nghiêng về phần ông nói nhiều ...

Người nói nhiều ít lắng nghe, đúng là vậy còn gì, chả có ai nói và nghe cùng lúc, vì nói thì người khác sẽ nghe, và nghe thì là hành động trong lúc người khác đang nói, nếu người nói nhiều mà lại ít suy nghĩ, vô tư, hoặc không nghiên cứu nữa thì ôi thôi, càng nói càng thể hiện cái nghèo nàn trong suy nghĩ của họ, quan điểm cá nhân được đặt ra, xếp vần và toát lên thành lời, bộ não cũng sẽ tập chung năng lượng cao độ cho việc nghĩ sau đó để nói, nên phần não quản lý nói năng sẽ phình đại lên, chen lấn sang các vùng khác, người nói quá nhiều sẽ bị giảm đi vài khả năng khác mà họ nên có !

Nói nhiều còn có cái bệnh nữa, đó là mất lòng người khác, người ta bảo tội từ miệng, nếu không nói chả bao giờ mắc tội với ai :D , thế khi chen lấn lên nói quan điểm của mình quá nhiều, lỡ lời, hoặc xung đột với ý kiến của người khác, luận điểm chẳng may bị sai .. eo ôi ... người nghe sẽ bị tra tấn trong cái thứ gọi là "ép phải nghe" ...

Nói nhiều tốn calo. chuẩn men rồi còn gì, còn người nghe bị hút hết calo nên nghe nhiều mệt lắm ...

( bài viết  không mang nghĩa đả kích hay gì cả ... vui là chính ... ! )