Thứ ba, ngày 21 tháng năm năm 2013

Sự sáng tạo quan trọng lắm

Ông Hồ chủ tịch có câu nói hay lắm, rằng giá trị của lao động là tức thời, còn giá trị của trí tuệ mới là mãi mãi , đại khái thế. Ông Hồ nêu ra nhiều luận điểm thuyết phục về cái sự quan trọng của việc đầu tư vào sở hữu trí tuệ. Sự sáng tạo trong lao động, nắm bắt bí quyết mới cũng là một góc cạnh của trí tuệ, mang tính trí tuệ. 

Lại nói đến sáng tạo trong lao động, việc dập khuôn làm việc sẽ làm thui chột con người lao động, và chắc chắn sẽ không theo kịp tiến bộ của xã hội, yêu cầu công việc sẽ ngày càng cao và nếu chúng ta không có sự sáng tạo và cải tiến công cụ lao động thì chắc chúng ta sẽ chìm nghỉm trong muôn vàn xã hội

Nghề của tôi là công nghệ thông tin, mà nói chứ đặc thù của nghề này là nó thay đổi liên tục, hàng ngày hAng giờ. Thế nên mình cảm thấy may mắn được làm việc này, áp lực phải cải tiến công cụ làm việc giúp mình luôn luôn tiến lên. Không ngừng học tập và nghiên cứu các thứ mới cũng là cách mà mình giải trí. 

Nghề seo của anh, tâm sự một tí về nghề seo

Ti tỉ thằng tự nhận mình là seo men, vào các diễn đàn thấy hội seo cũng chém như đúng rồi, riêng tôi thì tôi cũng tự nhận mình là một seo men thực thụ, nhưng tôi cũng gặp hàng ngàn tên seo khác, mỗi kẻ một kiểu, nhưng chúng nó hầu hết chưa đạt tới cái tầm gọi là semmen, âu cũng là cái nghề chém gió khua bão, quăng gạch.

Nghề SEO là chém không được ngượng


Khi tôi nói tôi là một seo men, gia đình tôi nghĩ tôi đang xách katap đi loăng quăng, hàng xóm tưởng tượng tôi đang đi họp, bạn bè nghĩ tôi đang đi dán rao vặt nhưng thực chất chủ là cái nghề chém gió, trong hệ thống ngành của Việt Nam mình hoàn toàn không có nghề nào tên là Seo. 

Tôi đang kể chuyện vui đó, lại nhớ tới một cái ảnh khác của cư dân mạng nói về dân seo: anh không thể đi ngủ với em được, anh còn phải về cầy seo. Đúng vậy, cái nghề này ngày ngủ đêm cầy, ấy là cái lúc yên tĩnh nhất để làm việc, ấy cũng là cái lúc để không còn ai nói chuyện và nhắn tin, ấy cũng là cái lúc mạng nhanh nhất và quan trọng hơn là các admin diễn đàn đã đi ngủ, tiện thế mới spam được.

Anh xin lỗi, anh chỉ là thằng làm SEO thôi em !


Em nhỏ ngồi kế bên có đôi lần hỏi tôi khi nghe tôi giới thiệu nghề nghiệp: seo man là gì hả anh ?
Ừ nhỉ ! Seo men là gì ? Theo tôi nó phải hội tụ các yếu tố sau mới đượ gọi là một seo men thực thụ: 
Tò mò, luôn đặt ra các câu hỏi vì sao ...
Ham học hỏi , không ngại khó ...
Phải biết tiếng anh để đọc tài liệu và viết blog ...
Phải biết một ngôn ngữ lập trình web ...
Tư duy tốt, có khả năng sáng tác và viết lách ...
Nhanh chân nhanh tay ...
Biết đi buôn càng tốt....

Cái nghề seo của tôi hiếm khi được rảnh rỗi, tôi nhớ đến cái thằng bạn của tôi, nó ế vợ vì không thể nào có thời gian để đi chơi, ngày cầy seo tối ngồi viết lách, liên tục như vậy đã biến nó thành một sem men thực thụ nhưng lại ế dài răng ...
Còn tôi cũng thản khốc tương tự: ngày làm việc tối ngồi dịch tài liệu, dư thời gian ngồi trà đá là dán mặt vào cái iphone để check từ khoá và viết blog. Hầu hết các bài viết của tôi là viết trên iphone. Ví thử như có ngồi trước mặt em thì cũng chịu, lại dán chặt vào màn hình điện thoại thôi ....

Tôi có nhắc tới chuyện đi buôn trong làm seo, thực ra seo không liên quan tới buôn nhưng nó lại mang lại giá trị to lớn trong buôn bán và tạo dựng hình ảnh thương hiệu, cũng nhue tiếp cận người mua hàng một cách nhanh nhất, seo là cầu nối của doanh nghiệp tới khách hàng, vì thế nếu biết đi buôn bạn sẽ làm seo tốt hơn nhiều, nhờ tư duy tinh nhanh của đi buôn bạn dễ dàng hạ gục đối thủ bằng đủ các loại âm mưu trên mạng, ví như hạ gục từ khoá hoặc chen chân lên đầu đối thủ !

Hạnh phúc của một seo men là gì ? Đơn giản lắm, nó sẽ không phải là chim được một em trên mạng, không phải là đồng lương cực cao , không địa vị danh vọng, đơn giản chỉ là lên từ khoá mà thôi. Tôi có thể ngắm cái kết quả hàng giờ liền khi thấy đối thủ ăn khói đằng sau, hạnh phúc trào dâng như được người yêu ngỏ lời ...

Tôi làm nghề luật sư !


Chúng ta vui mừng biết bao khi một con người đã bị khởi tố, bị bắt giam nay nhờ có sự hướng dẫn, tư vấn của luật sư mà người đó được đình chỉ điều tra và trả tự do. Vui mừng biết bao khi một người bị tòa án cấp sơ thẩm tuyên án tù giam, đến phiên tòa phúc thẩm, nhờ có sự tư vấn, tham gia Tố tụng của luật sư, người đó được trả tự do, được tuyên án vô tội tại phiên tòa, và biết bao nhiêu tranh chấp trên các lĩnh vực Hành chính, kinh tế, dân sự, thương mại… trong  đời sống xã hội.

Người dân đang bị chiếm dụng tài sản, hoặc đang ngơ ngác trước cả một hệ thống các cơ quan công quyền, trước một rừng các thủ tục Hành chính; Doanh nghiệp đang bế tắc trong cách ứng xử với đối tác, lúc đó người dân và doanh nghiệp như đang trong tối tăm, u minh không biết đường đi; khi gặp luật sư, bằng tri thức của mình luật sư giúp cho đương sự như bừng sáng, thấy được đường đi tới lẽ công bằng, công lý; biết cách hành xử  phù hợp pháp luật, phù hợp với đạo làm người và lẽ ở đời.

Từ những thành tựu mà nghề luật sư mang lại cho xã hội như vậy cho nên có thể khẳng định nghề luật sư của chúng ta thật sự là một nghề cao quý!

E ngại là cái gì ?

Không phải vì cách núi ngăn sông
Mà vì người ta ngại sông cách núi

"Em làm cho anh việc này nhé !" "Anh ơi em e là em không làm được". 
Con người ta phải trải nghiệm qua để mà rèn rũa tư duy, luyện trí, thử sức mình. 

Là một con người yêu lao động, tôi chẳng ngại công việc gì trong tầm tay, tôi thích trải nghiệm những công việc mới, có thể do cái trách nhiệm của tôi nó cao hơn nhân viên trong công ty, nhưng tôi nhớ có ai đó nói câu rất hay: phải làm cu ly mới quản lý được cu ly...

Muốn thành công trong cuộc sống thì con người ta phải có nhiều nghị lực, chăm chỉ, chứ việc gì cũng e ngại thì chỉ ngồi đó một cách thụ động. 

Thứ hai, ngày 20 tháng năm năm 2013

Tại sao làng lại không có chỗ trong hiến pháp ?

Làng là một thành tố quan trọng của dân chủ, vì không có dân chủ ở cơ sở thì sẽ không có dân chủ ở vĩ mô. Bởi vậy, hiến pháp các nước văn minh đều trực tiếp hay gián tiếp, minh thị hay mặc thị bảo đảm sự tồn tại của làng. Thế nhưng tìm kiếm những điều tương tự trong hiến pháp hiện hành của Việt Nam cũng như trong Dự thảo sửa Hiến pháp 1992, chúng ta không thấy bóng dáng làng, dù là một gợi ý nhỏ.


1. Làng và sở hữu làng trong chiều dài lịch sử

Làng với hình tượng cây đa – bến nước – sân đình – lũy tre bao quanh trở thành không gian dân chủ tự quản của người dân trước mọi tham vọng tập quyền, bất kể đó là phong kiến phương bắc hay phong kiến bản địa.



Quyền tự quản của làng mạnh đến mức, trong quá khứ quan triều đình cũng phải thốt lên “phép vua thua lệ làng” theo đúng nghĩa đen của nó.


Để có được những đặc tính nói trên, quyền sở hữu của làng là một khía cạnh rất quan trọng để giúp làng trường tồn, bên cạnh các khía cạnh văn hóa, xã hội học... Vì muốn cố kết văn hóa làng thì phải có không gian sinh hoạt văn hóa làng: phải có đình làng; muốn có đình làng thì phải có đất xây đình làng; muốn có đất xây đình làng và xác lập quyền sở hữu đối với làng thì làng phải có quyền sở hữu đối với mảnh đất mà trên đó đình làng được xây dựng1. Khía cạnh này luôn được nhà cầm quyền tôn trọng trong suốt chiều dài lịch sử người Việt, ngay cả thời kỳ bắc thuộc dã man.

Trải qua hơn hai nghìn năm bất khuất, ngày nay làng Việt Nam đang phải đối mặt với những thách thức sống còn chưa hề trải trong lịch sử: toàn cầu hóa và sở hữu đất đai. Trong phạm vi bài viết này, tác giả chỉ tập trung phân tích thách thức thứ hai.


2. Phận làng trước chính sách đất đai mới


Song song với việc đẩy mạnh mặt trận “phản đế, phản phong”2 về phương diện chính trị, kinh tế, cuộc cách mạng văn hóa (bài trừ văn hóa phong kiến, thuộc địa) nhằm hướng tới nền văn hóa mới cũng được tiến hành. Trong cuộc cách mạng này, làng trải qua những bước chuyển ngàn năm và mang phận mới.


Thứ nhất, triết học nền tảng cho giai đoạn mới chủ trương vô thần vô thánh, dẫn tới việc không khuyến khích duy trì các không gian sinh hoạt tâm linh, đặc biệt đình chùa chiền và các không gian thể hiện, lưu giữ văn hóa phong kiến, kể cả thư viện3 bị những người cực tả đập phá trong giai đoạn đầu.



Thứ hai, song song với nỗ lực thiết lập phương thức sản xuất mới, lấy hợp tác xã và doanh nghiệp nhà nước làm trọng tâm, về mặt thiết chế, hợp tác xã cố gắng thay vai trò của làng; lý trưởng, chánh tổng bị bắt; các thiết chế hội đồng tộc biểu, thủ chỉ làng bị xóa. Trụ sở hợp tác xã, sân kho hợp tác xã trở thành nơi sinh hoạt văn hóa mới. Làng từ đây không còn là một đơn vị hành chính.



Thứ ba, quyền sở hữu của làng từng bước bị xóa sổ. Thoạt tiên, những người dân vô đạo, bất chấp thần thánh xâm canh, tăng gia sản xuất trên vườn chùa, sân đình. Sau đó, phần cơ sở vật chất còn sót lại của đình chùa được thay đổi công năng; có nơi thành kho của hợp tác xã. Bước tiếp theo, xóa bỏ quyền sở hữu đất đai của làng. Sau cùng, Luật đất đai, Bộ luật dân sự, Bộ luật tố tụng dân sự, Luật khiếu nại, Luật tố tụng hành chính biến làng thành một thực thể vô năng về mặt pháp luật: Làng không những mất quyền sở hữu mà còn không thể đứng tên trong bất kỳ loại giấy chứng nhận quyền sử dụng đất nào; làng không phải là cá nhân, không phải là pháp nhân, chẳng phải là tổ chức theo nghĩa của các quy định pháp luật hiện hành; làng không thể đứng đơn khởi kiện trước bất kỳ tòa án hay thủ tục khiếu nại nào.



Ngày nay, đình chùa làng nào nổi danh sẽ được nhà nước xếp hạng di tích văn hóa đồng thời quyền quản lý cũng rời khỏi tay làng4. Đình chùa nào chưa được xếp hạng, tiếp tục được dân làng hương khói, tôn tạo, thì cũng chỉ ăn nhờ ở đậu trên đất thuộc sở hữu của chủ thể khác: thuộc sở hữu toàn dân. Căn hộ chung cư còn có sổ hồng gắn liền với quyền sử dụng đất; đình làng chưa được xếp hạng thì chẳng có sổ hồng, cũng không sổ đỏ. Làng vô danh trong Luật đất đai 2003.


Ấy vậy, dân làng quen miệng vẫn nói “đình làng ta”, mà đâu biết rằng nền đất dưới đó đâu còn thuộc sở hữu của làng; họ đang nói sai chủ trương, pháp luật của nhà nước.


Chỉ bằng một quyết định hành chính, thì ông chủ sở hữu thông qua người đại diện là nhà nước, có thể thu hồi đất, mà không phải đền bù cho bất kỳ ai. Đình làng sẽ đi về đâu trong bối cảnh đô thị hóa, tấc đất tấc vàng? Làng mất quyền sở hữu đất ngàn năm – cội nguồn văn hóa Việt sẽ nương chốn nào?


3. Làng trong hiến pháp


Làng là một thành tố quan trọng của dân chủ, vì không có dân chủ ở cơ sở thì sẽ không có dân chủ ở vĩ mô. Bởi vậy, hiến pháp các nước văn minh đều trực tiếp hay gián tiếp, minh thị hay mặc thị bảo đảm sự tồn tại của làng.

Đa số hiến pháp bảo đảm gián tiếp cho sự tồn tại của làng thông qua việc ghi nhận chế độ đa sở hữu về đất đai, quyền lập hội của công dân, nguyên tắc tự quản địa phương.



Một số ít, mà điển hình là Hiến pháp CHLB Đức 1949 đã quy định một cách trực tiếp rõ ràng địa vị pháp lý của làng xã. Điều 28 Khoản 3 GG đã nhân cách hóa làng xã (Gemeide) và ghi nhận các bảo đảm tương tự như nhân quyền (Grundrecht) đối với làng xã.

Việc nhắc tên làng trong hiến pháp sẽ là vô nghĩa, nếu làng không có các bảo đảm cần thiết về tài chính, sở hữu, tự quản, dân chủ trên thực tế. Bởi vậy, Khoản 1 và Khoản 2 Điều 28 Hiến pháp CHLB Đức 1949 quy định trực tiếp các bảo đảm này:



(1) ...Ở các làng xã (Gemeide) phải có các cơ quan dân cử, cơ quan này hình thành từ các cuộc bầu cử phổ thông, bình đẳng, tự do, trực tiếp và kín... ở các làng xã các Hội nghị dân cư (trực tiếp) có thể thay thế vị trí cho các cơ quan dân cử.


(2) Các làng xã phải được bảo đảm quyền tự điều hành và chịu trách nhiệm trong khuôn khổ các đạo luật về các quan hệ nội bộ. Các liên minh làng cũng được quyền tự quản trong lĩnh vực luật định phù hợp với phạm vi ấn định bởi các đạo luật. Bảo đảm quyền tự quản bao gồm các cơ sở cho khả năng tự chịu trách nhiệm về tài chính; các cơ sở này bao gồm (nhưng không hạn chế) nguồn thu thuế liên quan các nguồn lực kinh tế được ấn định bởi làng xã5.


Đi tìm kiếm những điều tương tự trong hiến pháp hiện hành của Việt Nam cũng như trong Dự thảo sửa Hiến pháp 1992, chúng ta thấy lần lượt các thực thể pháp lý: nhân dân, nhà nước, Đảng, Mặt trận tổ quốc, Công đoàn, Đoàn thanh niên, dân tộc, công dân, con người... nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng làng, dù là một gợi ý nhỏ. Bộ máy nhà nước chỉ bao gồm bốn cấp: Trung ương - tỉnh - huyện – xã. Hiến pháp không coi thôn, làng, ấp, bản, phum, sóc là một cấp chính quyền, cũng không có dòng nào nói về tự quản của làng xã, đồng thời phủ nhận chế độ đa sở hữu về đất đai.


Quan trọng hơn, làng là một thực thể không có năng lực pháp lý, đặc biệt không có quyền sở hữu; hay nói cách khác cơ sở pháp lý của làng bị triệt hạ ngay từ trong hiến pháp. Đây chính là điểm khác nhau giữa Hiến pháp 1946 và các bản Hiến pháp 1959, 1980, 1992. Tuy không nhắc đến làng, nhưng Hiến pháp 1946 vẫn tạo cơ sở pháp lý cho sự tồn tại của làng tại Điều 10 và Điều 12. Quyền tự do lập hội rộng rãi và thực chất6 tại Điều 10 Hiến pháp 1946 cho phép công dân có thể liên kết với nhau dưới nhiều hình thức, trong đó có hình thức cộng đồng cư trú - làng. Quyền tự do tư hữu, bao gồm tư hữu đất đai của công dân tại Điều 12, cho phép công dân tạo lập quyền sở hữu đất đai cho làng theo hình thức sở hữu hợp chung hợp nhất không thể phân chia.



Làng như đứa trẻ bị bỏ rơi, không có giấy khai sinh. Nhưng không có giấy khai sinh không có nghĩa không tồn tại; làng vẫn tồn tại ngạo nghễ bất chấp hiến pháp nói gì. Sự tồn tại thực tế làm nhà nước phát sinh nhu cầu thiết lập kênh liên lạc với làng. Sau khi mô hình hợp tác xã nông nghiệp sụp đổ ở nông thôn, các chức danh trưởng thôn, trưởng bản được tái thiết lập7. Để nuôi sống sợi dây liên lạc này, nhà nước phải có chế độ phụ cấp tiền lương cho trưởng thôn, trưởng bản. Ngoài ra, song song với chủ trương xây dựng nền văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc sau thời kỳ Đổi mới, nhà nước cũng đặt ra một số danh hiệu như làng văn hóa, khu phố văn hóa... Như vậy, bởi sự tồn tại thực tế của làng cùng với nhu cầu quản lý của nhà nước, làng không biến mất hoàn toàn trong hệ thống pháp luật, mà được đề cập một cách gián tiếp trong các văn bản dưới luật liên quan chế độ phụ cấp các chức danh trưởng thôn, trưởng bản, bí thư thôn...


Việc đánh giá thấp vai trò của làng, dẫn tới nhà nước lấy cấp xã thay cho cấp làng để củng cố dân chủ cơ sở; việc dành cho làng địa vị pháp lý mờ nhạt, dẫn tới nhà nước gặp không ít khó khăn trong việc duy trì liên lạc ổn định với làng, dẫn tới sinh hoạt cộng đồng của nông dân gặp khó khăn khi họ muốn tự tổ chức.


4. Sở hữu làng trong thực tế - những giá trị cần khuyến khích


Pháp luật đất đai hiện hành không thừa nhận quyền sở hữu đất, quyền sử dụng đất của làng; Bộ luật dân sự không thừa nhận quyền sở hữu của làng nhưng chỉ với các văn bản quy phạm pháp luật đó, không thể nào đủ sức mạnh xóa sạch sở hữu làng. Bằng sức mạnh của lòng dân, sự tự nguyện, sở hữu làng vẫn tồn tại trên thực tế (sở hữu de facto)8.

Tuy nhiên quyền sở hữu de facto của làng, hoàn toàn dựa trên sự tự nguyện, mà không đủ mạnh để giải quyết những bất đồng phát sinh, củng cố khối đoàn kết của làng. Nếu có tranh chấp sở hữu liên quan cồng chiêng của làng, số tiền đóng đậu để bê tông hóa đường làng... lập tức làng trở về thân phận câm lặng trước mọi thủ tục tố tụng pháp lý của nhà nước. Sở hữu và duy trì tập tục làng tìm kiếm sự bảo vệ từ các định chế phi quan phương, không trông chờ từ nhà nước.



Kết luận:

1. Sở hữu đất đai của làng và của các loại hình cộng đồng nói chung, có nhiều nét tương đồng với sở hữu tập thể, không có gì xung đột với “sở hữu xã hội chủ nghĩa”.




2. Làng – nơi gìn giữ văn hóa Việt và là một thiết chế có sức sống mãnh liệt xuyên suốt hơn hai nghìn năm. Dù mất đất, mất chỗ đứng trong hiến pháp, làng luôn có một vị trí không thể thay thế trong lòng người Việt. Pháp luật của nhà nước nên thuận lòng dân, ghi nhận sở hữu của làng, trong đó có sở hữu đất đai của làng. Ghi nhận sở hữu đất đai của làng không có gì làm mất màu sắc xã hội chủ nghĩa. Chúng ta không nên lựa chọn cách đối đầu, xa lánh với làng, mà phải dựa vào làng.



3. Các cấp hành chính như xã, tổng, huyện, phủ, tỉnh, lộ, bộ, kỳ là các thực thể nhân tạo; việc thành lập hay giải thể tùy thuộc vào nhu cầu quản lý của nhà nước từng thời kỳ. Nhưng làng là một thực thể tồn tại ổn định suốt hàng ngàn năm, bởi vì nó là đơn vị quần cư tự nhiên, từ đặc tính sinh học sống theo bầy đàn của loài người. Làng không phải là tự nhiên nhân (thể nhân/con người), nhưng sự hình thành tự nhiên song song với loài người và đặc tính ổn định của nó, nên làng cần được đối xử như thể là một con người. Con người có nhân quyền bất khả xâm phạm, thì làng có quyền tồn tại, quyền được có giấy khai sinh, quyền tự quản, tự duy trì trật tự nội bộ của mình, và trước hết là quyền sở hữu.


Theo:

TS. Võ Trí Hảo
Nguồn: Tia sáng,
đăng ngày 29/3/2013


Con gái nên gọi con trai là "anh"

Đó là điều hiển nhiên rồi!

Này nhé, đo chiều cao không? Đo cân nặng không? Trừ những trường hợp “đặc biệt”, kiểu hoa hậu Mai Phương Thúy, hay những cô nàng “mập ú”, còn lại về “cơ bản”, con gái vẫn “kém cạnh” con trai trong những vấn đề trên. Mà người lớn vẫn bảo: “Ai lớn hơn thì làm anh”, đúng không? Thế thì con gái còn chối gì nữa? Gọi một tiếng Anh thật dịu dàng và trìu mến đi xem nào! Con gái có thích… già không?

Có một lần, con trai và con gái dung dẻ đi uống nước mía, cô bán hàng hỏi con gái một câu đầy “đau lòng” thế này: “Hôm nay hai chị em đi cơ à?”. Vì điều đó mà con gái đã ỉu xìu, “buồn thối ruột gan”, uống được mỗi cốc rưỡi. Mắt nhìn con trai đắm đuối, con gái đau khổ: “Chả lẽ tui già hơn ông nhiều thế cơ à”. Đấy, rõ ràng là con gái không thích làm chị con trai, đúng không? Vậy thì đi đâu cũng gọi con trai là Anh đi, không ai “hiểu nhầm” nữa đâu.
Con trai làm anh là đúng quá còn gì!


Khi làm anh, con trai sẽ vô cùng “người nhớn”


Cụ tỉ là nếu “em” có mè nheo, “anh” không ngần ngại mua ngay kẹo mút, dẫn đi ăn kem, hay lóc cóc đạp xe đưa đón “em” đi học. 8/3, 20/10, nếu “em” có “thất thu” trong vụ quà cáp (Chẳng được tên ngốc nào tặng, hê hê), thì còn có “anh” đây để mà “đòi hỏi” chứ. Không chỉ có thế, 1/6, thể nào “anh” cũng sẽ mua cho vài quả… bóng bay. “Anh” cảm thấy mình có “trách nhiệm” chăm sóc và quan tâm, chiều chuộng “em” mà!


Làm Anh, đâu có nghĩa là… “đen tối”

Tại sao con gái cứ luôn “chắc cú” rằng, con trai muốn làm Anh, đồng nghĩa với việc muốn yêu con gái luôn cơ chứ? Thực ra thì, “ý đồ” của con trai chỉ là một ông anh trai thật “cute” thôi mà. Khi “lấy lòng” được con gái, khi “anh em ta” đã thân thật là thân rồi, thì mới nghĩ đến ý định tiếp theo chứ.

Và giả dụ, con gái “cảm” con trai

Thì nói “Em thích anh” sẽ đơn giản hơn nhiều, so với việc nói rằng: “Chị yêu em”, con gái nhỉ? Con trai cũng sẽ nói lại là: “Anh yêu em”, chứ “Em yêu chị” thì củ chuối lắm, không thích đâu, hehe.

Con gái đã “tâm phục khẩu phục” với những lý do mà con trai đưa ra chưa nào. Vậy thì từ bây giờ, nếu con trai có xưng “Anh”, còn gái đừng… mắng con trai nhé! Đúng quá xá còn gì nữa, hihi ^^~

Thứ sáu, ngày 17 tháng năm năm 2013

Biến động của hệ thống pháp luật Việt Nam

Tới thời điểm này có thể nói rằng năm 2012 là một năm đầy biến động của hệ thống văn bản pháp quy Việt Nam. Trong một cuộc họp gần đây Bộ trưởng Bộ tư pháp đã nhận trách nhiệm về vai trò “Người gác cổng” trong việc thẩm định các văn bản quy phạm pháp luật của Chính phủ. Những văn bản tốn nhiều giấy mực của báo chí có lẽ phải kể đến Quy định về “Thịt sạch” của Bộ Y Tế, Quy định về Thu phí đường bộ và sở hữu phương tiện Chính chủ của Bộ giao thông, Quy định về CMTND có tên cha mẹ của Bộ Công An.. Thẳng thắn mà nói chúng ta đang sống trong một rừng hệ thống các Quy phạm pháp luật mà ở đó “Bộ nào cũng Tài, Bộ nào cũng Giỏi” riêng chỉ có người dân là Yếu kém.

Văn bản sự kỳ vọng nhiều nhất mà không đạt được như ý muốn có lẽ phải nhắc tới Nghị Quyết 13/NQ – CP Ngày 10 tháng 5 năm 2012 Về một số giải pháp tháo gỡ khó khăn cho sản xuất kinh doanh, hỗ trợ thị trường. Thực tế tới thời điểm này thì Nghị Quyết 13 đã không hoàn thành được sứ mệnh của mình là tháo nút thắt cho Nghị Quyết 12/NQ – CP năm 2011 và nền kinh tế đang còn lao dốc.

Một văn bản khác cũng có nhiều điều đáng trao đổi dành cho khối các doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực Thăm dò, Khai thác khoáng sản là Chỉ thị 02/CT-TTg ngày 09/01/2012 Về việc tăng cường công tác quản lý nhà nước đối với các hoạt động thăm dò, khai thác, chế biến, sử dụng và xuất khẩu khoáng sản. Bạn nào quan tâm thì có thể inbox với mình để cùng thảo luận.

Tham khảo của blogger " tôi học luật - Lê Đức Thọ"

Cuộc sống !

Tôi vẫn nhớ trong đầu ai đó đã nói: người tốt cho ta kỷ niệm người xấu cho ta kinh nghiệm, còn công việc cho ta trải nghiệm. Cuộc sống là tổng hợp các mối quan hệ, giao tế, công việc, một cuộc sống tốt cho ta những trải nghiệm quý báu. Còn nếu bạn cảm thấy cuộc sống chán nản, hãy vui lên và làm cho nó có màu mè bằng một cuộc hẹn, bằng một bữa nhậu với bạn bè, bằng việc đi đâu đó thay đổi tâm trạng. Mọi thứ sẽ tốt lên thôi. 

Thứ năm, ngày 16 tháng năm năm 2013

Người phụ nữ của anh sẽ là ...

Anh hay đi nhậu nhẹt với bạn bè, người phụ nữ của anh sẽ không cáu giận mỗi khi anh về muộn, sẽ có hôm anh uống rượu và say, người phụ nữ của anh sẽ pha nước chanh cho anh uống, nếu anh nói nhảm em hãy coi như anh vui tính vậy đó. 

Anh hay tiêu tiền quá đà, người phụ nữ của anh sẽ thu hết tiền lương vào ngày lĩnh, nhưng sẽ để cho anh một khoản tiền nho nhỏ nào đó để thi thoảng anh uống nước với bạn bè. 

Anh hay vứt đồ linh tinh, người phụ nữ của anh sẽ thật gọn gàng để bù phần anh luộm thuộm. Sẽ nhặt tất của anh mỗi khi anh vứt nó linh tinh, hoặc sẽ đổ gạt tàn mỗi khi nó đầy. 

Anh là người ham mê công việc, em sẽ pha cho anh một tách cà phê mỗi khi anh làm muộn. 

Người phụ nữ của anh cũng sẽ nấu những món ăn thật ngon cho anh và con ăn, con anh sẽ rất nghịch, em sẽ không la mắng con mỗi khi con bị điểm kém, ngày trước anh cũng hay bị điểm kém lắm. 

Người phụ nữ của anh cũng sẽ yêu mẹ anh như anh yêu mẹ em, sẽ yêu bố anh như anh yêu bố của em, em nhé !

Người phụ nữ của anh chỉ cần có vậy, anh không quan tâm em xinh hay không trong mắt mọi người, anh chỉ biết người phụ nữ của anh sẽ là người xinh nhất trong tất cả người phụ nữ mà anh gặp. Anh cũng không yêu cầu người phụ nữ ấy phải nhu mỳ, hoặc tỏ ra nhu mỳ, có cá tính một chút gia đình nhỏ của chúng ta sẽ vui vẻ cả ngày em nhỉ !

Anh chỉ cần "có vậy" thôi !


Một chút hy sinh thôi !

Chỉ cần một chút hy sinh thôi bạn cũng sẽ   đạt được nhiều thứ kỳ diệu rồi, còn nếu đó không phải là điều kỳ diệu, hãy tạo ra chúng bằng sự hy sinh nhỏ nhoi của mình. 

Trong công việc, một chút hy sinh thôi có thể bạn sẽ đạt được kết quả tốt đẹp hơn, hãy thử bỏ 10 phút sau khi tan sở để tổng kết lại các công việc đã làm, ngẫm nghĩ về kế hoạch sắp tới. Vừa tránh được tắc đường vừa có thể lên kế hoạch cho công việc sắp tới. 

Cái bản vị của con người khi sinh ra ai cũng có chút ích kỷ, hiếm có ai sinh ra đã có đức hy sinh mà không nghĩ đến mình. 

Trong quan hệ, giao tế, một chút hy sinh nhường nhịn có thể thu lại được kết quả lớn. Một điều nhịn bằng chín điều lành.